Vợ tôi ốm nghén nặng, chân phù nề, không thể làm việc nhà. Thương vợ tôi làm thay hết thảu nhưng mẹ không hài lòng khi tôi làm nhiều việc. Bà lén tôi nói chuyện với vợ, thế nhưng chỉ sau đấy 2 hôm, một sự việc kin:h h:oàng đã xảy ra… 👇 Đọc thêm dưới bình luận

Vợ tôi hiện đang mang thai tháng thứ tư, và đây là lần đầu tiên chúng tôi chuẩn bị chào đón một thành viên mới trong gia đình. Suốt bốn tháng qua, tôi đã cố gắng hết sức để hỗ trợ vợ trong mọi việc nhà, từ nấu ăn, giặt giũ, rửa chén bát, cho đến phơi đồ. Đối với tôi, đó là cách để giúp vợ bớt vất vả, có thêm thời gian nghỉ ngơi và dưỡng sức. Nhưng điều này lại khiến mẹ tôi không hài lòng.

Hai tháng đầu của thai kỳ, vợ tôi nghén rất nặng. Mỗi lần ngửi thấy mùi thức ăn, cô ấy đều ói, đến mức không thể vào bếp được. Tôi phải đảm nhiệm hết việc nấu ăn. Lúc đầu, tôi hơi lúng túng vì trước đây ít khi làm bếp, nhưng dần dần tôi quen. Tôi tự nhủ, việc này chẳng có gì lớn lao, chỉ cần tôi làm được thì sẽ giúp vợ bớt áp lực. Tuy nhiên, mẹ tôi lại không nghĩ vậy.

Mẹ cho rằng tôi quá chiều vợ. Mẹ bảo: “Phụ nữ mang bầu là chuyện bình thường, không phải ốm yếu gì mà không làm được việc. Vợ con cần vận động để dễ sinh. Nếu con làm hết mọi thứ, vợ con sẽ ỷ lại, sau này sinh ra con cũng lười biếng, khó dạy.” Nghe mẹ nói vậy, tôi thật sự buồn. Tôi chăm sóc vợ không phải vì sợ cô ấy lười, mà vì tôi muốn cô ấy khỏe mạnh và có tinh thần thoải mái trong suốt thai kỳ.

Mẹ tôi là người phụ nữ thuộc thế hệ trước, từng trải qua nhiều khó khăn khi sinh nở. Khi tôi còn nhỏ, mẹ đã một mình chăm sóc tôi và các em, vừa làm việc ngoài đồng, vừa lo việc nhà. Vì vậy, tôi hiểu mẹ rất mạnh mẽ và tự lập. Nhưng tôi nghĩ, mỗi thời mỗi khác. Ngày nay, vợ chồng cần chia sẻ công việc với nhau, nhất là trong những giai đoạn đặc biệt như khi mang thai.

Có lần, vợ tôi nhờ tôi rót giúp một cốc nước vì cô ấy đang mệt. Tôi đứng dậy làm ngay, nhưng mẹ nhìn thấy và tỏ vẻ không vui. Mẹ nói: “Con hư thật đấy. Chỉ rót cốc nước thôi mà cũng không tự làm được sao? Vợ bầu nhưng không phải công chúa, đừng có hễ nhờ cái gì là chạy tới chạy lui.” Tôi chỉ im lặng. Tôi không muốn tranh cãi với mẹ, vì tôi hiểu bà chỉ đang nói theo cách suy nghĩ của bà.

Nhưng những lời mẹ nói làm tôi thấy bức xúc. Tại sao việc tôi giúp vợ lại bị coi là nhu nhược? Tôi không cảm thấy mất đi giá trị của bản thân khi làm những việc này. Trái lại, tôi thấy vui vì đã làm được điều gì đó khiến vợ cảm thấy được yêu thương và trân trọng. Mẹ cũng là phụ nữ, từng trải qua thời kỳ mang bầu, tại sao mẹ lại không thông cảm?

Một hôm, tôi quyết định nói chuyện với mẹ. Tôi nhẹ nhàng nói: “Mẹ ơi, con hiểu mẹ lo lắng cho con, sợ con làm nhiều việc quá mà quên chăm sóc bản thân. Nhưng thật lòng, con chỉ muốn giúp vợ vì cô ấy đang mang thai. Con nghĩ rằng, khi mình chia sẻ với nhau, vợ con sẽ thấy hạnh phúc và bớt áp lực.”

Mẹ nghe tôi nói xong, chỉ im lặng. Một lúc sau, bà bảo: “Ngày xưa mẹ cũng mang bầu như vợ con, nhưng mẹ vẫn làm hết mọi việc. Phụ nữ phải mạnh mẽ, chứ cứ ỷ lại thì sau này khó mà tự lập được.” Tôi hiểu rằng mẹ không có ý xấu, nhưng bà đang so sánh giữa hai thế hệ. Tôi cố gắng giải thích: “Mẹ à, thời mẹ và thời con khác nhau nhiều lắm. Con không nghĩ việc giúp vợ là khiến cô ấy ỷ lại, mà là cách để cô ấy cảm thấy được yêu thương và yên tâm hơn.”

Dù tôi đã cố gắng giải thích, mẹ vẫn chưa hoàn toàn đồng tình. Bà vẫn giữ quan điểm rằng phụ nữ phải tự làm nhiều việc khi mang thai để rèn luyện sức khỏe và không lười biếng. Tôi cảm thấy khó xử vì vừa muốn mẹ hiểu, vừa không muốn làm mẹ buồn.

Thế nhưng chỉ sau đấy hai hôm, một sự việc kinh hoàng đã xảy ra. Buổi tối hôm đó, khi tôi đang chuẩn bị bữa ăn trong bếp, vợ tôi bất ngờ kêu đau bụng dữ dội. Tôi hốt hoảng chạy đến, thấy cô ấy tái mét, ôm bụng ngồi không vững. Không nghĩ ngợi gì, tôi vội bế vợ lên xe, chở thẳng đến bệnh viện. Trên đường đi, tôi vừa lái vừa cầu mong mọi thứ không có gì nghiêm trọng. Cả người tôi run lên vì sợ, từng giây như dài vô tận. Vợ tôi cứ nắm chặt tay tôi, nước mắt lăn dài, còn tôi chỉ biết an ủi: “Em cố gắng lên, sắp đến bệnh viện rồi.”

Khi đến bệnh viện, bác sĩ lập tức đưa vợ tôi vào phòng cấp cứu. Tôi đứng bên ngoài, tim đập thình thịch, lòng như lửa đốt. Những phút giây chờ đợi dài đằng đẵng, tôi không ngừng tự trách mình. Có phải tôi đã lơ là chăm sóc vợ? Có phải vì tôi không quan tâm đủ mà cô ấy mới gặp phải chuyện này?

Cuối cùng, bác sĩ bước ra, nét mặt nghiêm trọng. Tôi lao tới, giọng run run hỏi: “Vợ tôi sao rồi bác sĩ? Có nguy hiểm gì không?” Bác sĩ thở dài, trấn an tôi: “Tình hình hiện tại đã ổn định, nhưng cô ấy bị động thai. May mà anh đưa đến kịp, nếu chậm chút nữa thì rất có thể đã nguy hiểm đến cả mẹ lẫn con. Từ giờ cần hạn chế tối đa việc để cô ấy căng thẳng hay làm việc nặng. Anh hãy chăm sóc cô ấy thật tốt nhé.”

Nghe những lời đó, tôi như trút được gánh nặng, nhưng đồng thời cũng cảm thấy lo lắng hơn bao giờ hết. Tôi bước vào phòng bệnh, thấy vợ đang nằm trên giường, sắc mặt còn xanh xao. Tôi ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy tay cô ấy. Cô ấy nhìn tôi, nước mắt lăn dài: “Em xin lỗi… em làm anh lo lắng…” Tôi lắc đầu, giọng nghẹn lại: “Không, em không phải xin lỗi. Là anh chưa chăm sóc em tốt. Anh hứa từ giờ sẽ cẩn thận hơn.”

Sự việc này như một cú sốc lớn đối với tôi và cả mẹ tôi. Khi biết chuyện, mẹ tôi vội vàng đến bệnh viện, ánh mắt đầy lo lắng. Thấy vợ tôi nằm yếu ớt trên giường, mẹ im lặng hồi lâu, rồi bất ngờ quay sang tôi: “Con đã đúng. Phụ nữ mang thai thật sự cần được chăm sóc cẩn thận. Mẹ sai rồi, mẹ đã quá khắt khe. Từ giờ, mẹ sẽ không nói gì nữa, chỉ mong vợ con mẹ tròn con vuông.”