Vợ chồng tôi, cả đời làm nông, quanh quẩn với ruộng đồng, con gà con lợn. Giấc mơ về một căn nhà khang trang chỉ như làn khói trong gió, thoảng qua rồi tan biến. Căn nhà cũ của chúng tôi xập xệ, mỗi khi trời mưa, nước dột từ mái đến tận nền nhà. Thế mà, chẳng thể làm gì hơn vì cơm áo gạo tiền còn chưa đủ.
Thấy cảnh bố mẹ chồng khổ cực, con dâu tôi – đứa con gái tôi từng lo lắng liệu có hợp nếp nhà quê này – đã khiến chúng tôi xúc động đến nghẹn lời. Nó quyết định bỏ tiền xây cho vợ chồng tôi một căn nhà hai tầng. Ban đầu, vợ chồng tôi gạt phăng đi, bảo:
– “Thôi con ơi, ba mẹ già rồi, sống ngày nào hay ngày đó. Con còn lo cho gia đình nhỏ của mình nữa.”Nhưng nó chỉ cười, ánh mắt kiên quyết:
– “Ba mẹ cứ để vợ chồng con lo. Đây là ước nguyện của tụi con, không chỉ là việc báo hiếu mà còn là giấc mơ của cả nhà mình.”
Thế là, sau bao ngày mong ngóng, căn nhà mới khang trang cũng hoàn thành. Ngày tân gia, nhìn mái nhà cao ráo, những bức tường vững chãi, tôi không kìm được nước mắt. Vợ tôi đứng bên, mắt cũng đỏ hoe. Chúng tôi chưa bao giờ dám nghĩ có ngày được sống trong một căn nhà như thế này.
Khi mọi người còn đang rộn ràng sắp lễ, tôi lặng lẽ xuống bếp lấy ít muối gạo để bày mâm cúng. Nhưng vừa mở tủ bếp, một chiếc phong bì nhỏ rơi xuống. Bên ngoài là dòng chữ “Gửi ba mẹ” viết bằng nét chữ quen thuộc của con dâu tôi.
Tôi lặng người, tim đập mạnh. Chuyện gì đây? Tay run run mở thư, tôi đọc từng chữ:
**”Ba mẹ kính yêu,
Con biết, để đồng ý nhận căn nhà này, ba mẹ đã trăn trở nhiều lắm. Nhưng ba mẹ ơi, đây là tất cả tấm lòng của con. Suốt những năm qua, con chứng kiến ba mẹ vất vả mà không thể làm được gì nhiều. Bây giờ, khi vợ chồng con có chút khả năng, con chỉ mong được san sẻ với ba mẹ.
Căn nhà này không chỉ là chỗ ở, mà là lời cảm ơn của con dành cho ba mẹ – những người đã sinh ra và nuôi dạy chồng con thành người đàn ông tốt bụng, nhân hậu.
Con cũng mong ba mẹ hiểu rằng, đây không phải là món nợ, mà là tình cảm của con. Ba mẹ hãy vui vẻ sống trong căn nhà này, cùng con cháu trải qua những tháng ngày an yên nhất của tuổi già.
Yêu thương ba mẹ thật nhiều,
Con dâu của ba mẹ.”**

Tôi đọc xong, mắt nhòe đi. Bàn tay cầm lá thư run rẩy, trái tim dường như không chịu nổi. Vợ tôi từ trên nhà đi xuống, nhìn thấy tôi đứng sững, bèn hỏi:
– “Ông cầm gì mà đứng ngẩn ra thế?”
Tôi chỉ đưa lá thư cho bà, không nói nên lời. Đọc xong, bà cũng lặng đi, rồi ôm lấy tôi mà khóc.Chúng tôi chưa từng nghĩ rằng, đứa con dâu ấy lại yêu thương vợ chồng tôi đến vậy. Nó không chỉ xây cho chúng tôi một căn nhà, mà còn dựng lên cả một mái ấm đầy tình nghĩa và lòng biết ơn.
Từ giây phút ấy, tôi biết rằng, cuộc đời này chẳng cần gì hơn nữa. Chúng tôi đã có tất cả, không phải là căn nhà, mà là một gia đình trọn vẹn yêu thương.
*Chiếc phong bì ấy được cất kỹ trong ngăn kéo, như một báu vật quý giá nhất mà vợ chồng ông bà trân trọng suốt phần đời còn lại.*
B�i vi?t li�n quan
- Hoàng Thùy Linh: Từ hotgirl c:l:i:p n:ó:n:g thành mỹ nhân đắt giá nhất showbiz Việt
- Từ ngày chồng mất, tôi ở nhà một mình, căn nhà hưu quạnh chỉ mùi nhang khói. Lúc đầu, tôi thấy không quá cô đơn, nhưng thời gian trôi qua, nỗi cô đơn đã đeo đẳng tôi. Giờ thì ổn hơn rồi, ngôi nhà cũ đã bị phá bỏ giải toả cho tôi động lực dọn đi. Tôi thu dọn đồ đạc, cầm hơn 3 tỷ đồng vừa nhận được và tới nhà con trai…Nhưng biến cố cũng đến từ đây
- Gọi xe cứu hỏa đến chữa cháy tốn bao nhiêu tiền? Ai phải trả? Câu trả lời thực sự khiến nhiều người hốt hoảng khó tin
- Mẹ chồng tôi UT gan giai đoạn cuối, biết chẳng còn sống được bao lâu nữa nên bà quyết định chia tài sản cho con. Anh cả sẽ được thừa kế cả căn nhà bà đang ở còn vợ chồng tôi chỉ được 300 triệu, nhận phần xong họ cũng đi về để mình bà nằm ở đó, ốm đau cũng mặc kệ chẳng chăm nom. Riêng có tôi là dâu con trong nhà, thương bà ngày trẻ đối đãi chân tình nên tôi một tay thay bỉm, đút cháo mà chẳng nề hà hôi khai. Đêm đó đang ngồi thì bà gọi lại đưa cho cuốn sổ tiết kiệm 15 tỷ bảo rút hết tiền về mà tiêu… ngày hôm sau ra ngân hàng nghĩ đời sẽ lên hương từ đây nhưng tôi sữ-ng người khi nghe nhân viên thông báo toàn bộ số tiền đó đã thuộc về…




