10 giờ đêm không ngủ được tính đi xuống tầng 1 uống cốc nước, tôi nghe được cuộc trò chuyện của vợ chồng con trai.
Tôi năm nay 65 tuổi, chồng tôi mất khi mới ngoài 40. Tôi ở vậy nuôi cậu con trai duy nhất đến nay cháu cũng đã yên bề gia thất, có vợ và 2 đứa con xinh xắn, ngoan ngoãn.
Khi các cháu lập gia đình và ở lại thành phố sinh sống, tôi cũng rời bỏ quê hương lên giúp các con việc nhà cửa và chăm sóc các cháu. Hàng ngày tôi ở nhà bế đứa nhỏ cho các con đi làm, cơm nước, dọn dẹp nhà cửa và tới giờ thì đón cháu nội lớn đi học về. Suốt 7 năm ở nhà con trai, con dâu tôi luôn làm việc không mệt mỏi, rất ít khi về quê và không bao giờ lấy lương chăm sóc cháu. Chỉ thỉnh thoảng về quê có việc thì các con đưa bao nhiêu tôi lấy bấy nhiêu để lo toan công việc nhà bởi tôi vốn dĩ không có lương hưu, tiền tiết kiệm tuổi già cũng không nhiều định để dành đến cuối đời lo cho bản thân cho khỏi phiền muộn đến con cháu.

Đến giờ sau một thời gian chăm sóc hai cháu nội chu toàn, các cháu cũng đã học tiểu học, mẫu giáo ổn thỏa tôi muốn trở về quê để sống vì bản thân cũng không thích cuộc sống ồn ào nơi phố thị. Thế nhưng khi đưa ra quyết định này, con trai và con dâu tôi tỏ ý không vui.
Hai đứa nói:
– Giờ ở quê mẹ cũng không còn người thân nữa. Cô dì chú bác thì đều có gia đình riêng không ai có thể chăm sóc cho mẹ được. Chúng con nghĩ mẹ cứ ở đây giúp chúng con rồi chúng con cũng yên tâm không phải đi về nhiều vì còn các cháu nhỏ.
– Thôi mẹ cảm thấy không hợp cuộc sống ở đây cho lắm. Giờ các cháu cũng lớn rồi, các con cũng có cuộc sống riêng. Mẹ muốn về quê hương, về ở nhà mình chứ không muốn bỏ hoang, bỏ bố lúc nào cũng lạnh lẽo ở nhà một mình. Thỉnh thoảng mẹ sẽ lên thăm các con và cháu hoặc các cháu có ốm đau, các con có việc cần giúp thì mẹ vẫn sẵn sàng lên.
– Mẹ đã quyết thế thì chúng con cũng không cản mẹ nữa nhưng mẹ đợi thêm 7 ngày nữa rồi về ạ.
– Có chuyện gì vậy con?
– Cũng không có chuyện gì lớn nhưng mẹ cố gắng đợi thêm 7 ngày nữa rồi hẵng về. Lúc đó con cũng không cản mẹ nữa.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ 7 năm tôi còn ở được thì 7 ngày cũng chẳng đáng là bao nên hoàn toàn thoải mái. Trong suốt 7 ngày đó sống thêm ở nhà con dâu tôi thấy các con có thái độ khác hẳn. Chúng đi về nhà ít hơn, đi sớm về khuya rồi không có cả thời gian chăm sóc con cái hay trò chuyện hỏi thăm mẹ như trước. Tôi bỗng chốc có chút buồn tủi:
– Chẳng nhẽ khi biết bà già này hết giá trị lợi dụng chúng đều trở mặt ngay.
Vậy nhưng thôi tôi cũng chẳng quan tâm nữa, biết vậy là đủ rồi. Tôi càng cương quyết sẽ về quê sau thái độ của chúng. Vậy nhưng tôi đã biết lý do thực sự vì sao con trai, con dâu đòi tôi ở lại nhà thêm 7 ngày sau khi vô tình nghe lén được cuộc trò chuyện của cả hai vào một buổi tối.
Theo đó đã 10h đêm nhưng không ngủ được, tôi đi xuống lầu định uống cốc nước thì thấy hai vợ chồng con đang ngồi bàn bạc với nhau:
– Đã đủ chưa anh?
– Anh nghĩ còn ngày mai nữa là đủ.
– Thôi đủ rồi thì cho mẹ về quê đi chứ nhìn việc mẹ làm em cũng thấy nản rồi.
Hóa ra là thế, chúng nó nhìn tôi đã quá chán rồi nên mong cố đủ ngày đủ tháng là đuổi tôi về quê. May mà tôi cũng biết đường tự rút lui trước. Sáng ngày hôm sau khi đang dọn dẹp quần áo thì con trai và con dâu bước vào phòng:
– Ôi sao mẹ dọn quần áo sớm thế, hôm nay mới ngày thứ 6 thôi mà.
– Thôi, 6 ngày là đủ rồi, 6 ngày là tôi đủ biết 7 năm qua là vô nghĩa.
– Mẹ nói gì vậy, chúng con không hiểu, có phải mẹ hiểu lầm gì chúng con không?
– Không có lầm, tôi đã nghe thấy cuộc trò chuyện của anh chị tối qua rồi. “Đã đủ rồi, cho bà ấy về quê đi, em nhìn mặt cũng nản rồi”. Có phải cô nói thế không?
– Dạ, thì cũng đúng là con nói thế nhưng sự thật có lẽ là mẹ hiểu theo hướng khác.
Lúc đó con trai bắt đầu phân trần, hóa ra các con lập cho tôi một tài khoản tiết kiệm và 7 ngày qua chúng tích cực làm thêm việc để hoàn thành cuốn sổ 500 triệu sớm hơn dự định và gửi tới tay tôi. Nói xong con dâu đưa vào tay tôi:
– Đây là tất cả tấm lòng của chúng con để bày tỏ lòng biết ơn đối với mẹ. Mẹ đã chăm sóc cho chúng con và đặc biệt là chăm sóc cho các cháu để chúng con yên tâm làm ăn và ổn định cuộc sống. Mẹ đừng hiểu lầm, chúng con buồn lắm.

Mở cuốn sổ tiết kiệm ra tôi vô cùng sốc vì quả thực số tiền 500 triệu mang tên tôi. Chưa kịp hết bất ngờ, hai đứa cháu từ ngoài cửa bước vào tặng bà một tấm ảnh gia đình:
– Chúng cháu nói bà chờ 7 ngày cũng là chờ để tấm ảnh này được hoàn thành đẹp đẽ nhất, tặng bà, bà mang về quê để lúc nhớ bọn cháu thì ngắm tạm nha bà ơi. Thỉnh thoảng chúng cháu sẽ về thăm bà.
Nghe con trai, con dâu và các cháu nói, tôi òa lên khóc vì xúc động và cũng ân hận khi lại nghĩ sai. Giờ đây lại quyến luyến chẳng muốn về.
B�i vi?t li�n quan
- Tôi từng có một gia đình nhỏ hạnh phúc, nơi vợ tôi là người phụ nữ hiền dịu, luôn thấu hiểu, và con gái tôi là một cô bé ngoan ngoãn, lễ phép. Nhưng rồi tôi gặp H – một cô gái trẻ trung, mới mẻ, hấp dẫ nên tôi muốn chăm sóc em cả đời, tôi quá chán sống với người vợ cả ngày chỉ biết mặt nặng mày nhẹ. Đó là một buổi tối tĩnh lặng. Tôi đưa đơn cho vợ và thẳng thắn nói: “Anh có con với người khác rồi. Anh không thể tiếp tục sống với em. Anh muốn chịu trách nhiệm với cô ấy, cho cô ấy một gia đình đúng nghĩa.” Vợ tôi nhìn tờ đơn, mặt tái đi, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt. Cô ấy chỉ nói: “Anh sợ mang tiếng không chịu trách nhiệm với cô ấy, nhưng anh có nghĩ đến con mình không? Em sẽ giải quyết chuyện này.” Bất ngờ thay, sau một đêm suy nghĩ, vợ tôi ký vào đơn l;y h;ôn mà không một lời o;á;n tr;ách. Cô ấy dọn đồ rời khỏi nhà, chỉ để lại một câu: “Chúc anh hạnh phúc với gia đình mới.” Sau 3 tháng sống với H tôi và H chào đón đứa con – kết quả của tình yêu. Nhưng cuộc đời đúng là không như mơ, niềm hạnh phúc ấy không kéo dài. Ngày H ra viện, một người đàn ông l:ạ mặt bất ngờ xuất hiện. Anh ta bước tới, nắm tay H và bật khóc: “Anh xin lỗi vì đã để em chịu khổ, tôi đi:ế:ng người……Đọc tiếp dưới bình luận
- Mẹ già 91t vào viện siêu âm được phát hiện mang thai, cả nhà t/á h/ỏa vì bố đã m/ấ/t lâu rồi, không ngờ bà nói ra sự thật ngã ngửa
- Con trai bị tainan liệ.t nửa thân dưới, con dâu không chịu nổi liền bỏ nhà đi để lại cho tôi chăm sóc hầu hạ. Những tưởng con dâu sẽ không bao giờ quay về nữa thì một ngày tôi bất ngờ thấy cô ta ôm một đưa trẻ về chào bà nội….
- Chồng tôi mất chưa được 49 ngày, anh em nhà chồng đã kéo nhau đến đòi tranh chia chác 5 tỷ với mẹ góa con c::ôi. Tôi ức quá hỏi thẳng 1 câu: “Nếu chẳng may anh cả mất còn chưa được 49 ngày, không để lại di chúc, chúng em qua nhà ép vợ anh phải chia tài sản cho mẹ chồng, anh sẽ nghĩ gì?” Anh em họ cúi gằm mặt kéo nhau đi về thẳng, được nửa đường thì nhận tin d::ữ…




