Mẹ đ;ẻ tôi và dì kéo nhau từ quê lên thành phố đòi chăm cháu gái si/nh n/ở, nào ngờ lên được 3 tháng 2 bà đã vác cái bụng bầu về

Tôi năm nay vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi mà người ta bảo là “đủ chín để gánh vác gia đình”. Tôi mang thai đứa con đầu lòng, cả nhà ai cũng mừng, nhất là mẹ tôi và dì tôi – hai người phụ nữ mà tôi luôn coi là hình mẫu của sự tảo tần, chịu thương chịu khó. Mẹ tôi ở quê, quanh năm chỉ biết đồng áng, còn dì tôi – em gái mẹ – thì cũng chẳng khá hơn, buôn bán lặt vặt ở chợ làng. Hai người vốn thân thiết từ nhỏ, chuyện gì cũng rủ nhau làm cùng, từ việc đồng áng đến việc cúng bái, giỗ chạp. Vậy nên khi nghe tin tôi sắp sinh, hai bà không nói không rằng, khăn gói quả mướp từ quê lên thành phố, bảo là để chăm tôi.

Ngày mẹ và dì lên, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì có người thân bên cạnh, lo vì tôi ở thành phố, nhà trọ nhỏ xíu, lại thêm hai bà không quen nếp sống phố thị, sợ bất tiện. Nhưng mẹ tôi gạt đi: “Mày yên tâm, tao với dì mày ở quê quen khổ rồi, lên đây chỉ cần cái góc ngủ là được. Quan trọng là chăm mày sinh nở cho tốt!”. Dì tôi cũng gật đầu, cười hiền: “Ừ, chị em tao lên đây là để giúp mày, chứ có phải để hưởng thụ đâu mà lo!”. Nghe vậy, tôi cũng an tâm phần nào.

Thế nhưng, cuộc sống thành phố đâu có đơn giản như ở quê. Mẹ và dì tôi ban đầu còn lóng ngóng, không biết đi xe buýt, không quen tiếng ồn, rồi đồ ăn thì chê đắt, chê không ngon bằng rau nhà tự trồng. Tôi bận bịu với cái thai, lại phải đi làm, nên cũng không để ý nhiều. Chỉ thấy hai bà dạo này hay rủ nhau đi đâu đó, lúc thì bảo đi chợ, lúc thì bảo đi thăm người quen. Tôi nghĩ bụng, chắc hai bà buồn, tìm cách giết thời gian thôi, cũng chẳng hỏi nhiều.

Rồi đến một ngày, tôi giật mình khi thấy mẹ và dì tôi, sau hai tháng ở thành phố, bỗng dưng… bụng to vượt mặt! Tôi sững sờ, hỏi: “Mẹ, dì, chuyện gì thế này?”. Hai bà nhìn nhau, mặt cúi gằm, không nói không rằng. Tôi gặng hỏi mãi, mẹ tôi mới ấp úng: “Thì… tại… tại cái ông hàng xóm gần nhà trọ ấy…”. Dì tôi cũng lí nhí: “Ổng… ổng nói chuyện ngọt lắm, chị em tao không cưỡng được…”. Tôi nghe mà trời đất như sụp đổ. Hóa ra, trong lúc tôi bận rộn, hai bà đã bị ông hàng xóm – một gã đàn ông góa vợ, miệng lưỡi dẻo quẹo – “dụ dỗ”. Và kết quả là cả hai cùng mang thai!

Chẳng còn cách nào khác, mẹ và dì tôi đành vác cái bụng bầu to tướng về quê. Cả làng xôn xao, họ hàng thì bàn tán rôm rả. Người thì hỏi thẳng: “Bà bầu ở đâu mà cả hai chị em cùng một lúc thế này?”. Người thì xì xào sau lưng: “Chắc lên thành phố ăn chơi, giờ mới ra nông nỗi này!”. Mẹ và dì tôi chỉ biết cúi mặt, không dám hé răng nửa lời. Tôi thì ngậm ngùi, vừa thương vừa giận. Thương vì mẹ và dì tôi cả đời lam lũ, giờ lại mang tiếng. Giận vì hai bà không giữ được mình, để xảy ra chuyện động trời thế này. Vậy là ở tuổi 30, tôi bất đắc dĩ có thêm… hai đứa em cùng lúc!

Đến ngày mẹ tôi sinh, cả làng lại được phen xì xào to hơn. Đứa bé mẹ tôi sinh ra, không hiểu sao lại giống hệt đứa con nhà dì tôi, từ cái mũi, cái miệng, đến đôi mắt. Nhưng điều khiến mọi người sốc hơn cả là hai đứa trẻ này… giống y chang thằng cu Tí – con trai của ông hàng xóm gần nhà trọ tôi ở thành phố! Hóa ra, ông hàng xóm ấy không chỉ “dụ” mẹ và dì tôi, mà còn có cả một đứa con trai lớn, và cả ba đứa trẻ đều mang gien của ông ta. Câu chuyện lan khắp làng, người ta vừa cười vừa lắc đầu: “Đúng là chị em nhà này, cái gì cũng giống nhau, đến cả… cha của con cũng chung một người!”.

Tôi nghe mà chỉ biết thở dài. Cuộc đời đúng là lắm drama, mà drama này lại rơi đúng vào gia đình tôi. Giờ đây, tôi vừa chăm con mình, vừa lo cho hai đứa em mới sinh, lòng thì vẫn chưa hết bàng hoàng. Chỉ mong sau này, mấy mẹ con, chị em chúng tôi sống bình yên, đừng để làng xóm có thêm chuyện để bàn tán nữa!