Năm ngoái, Tết đến, gia đình tôi chuẩn bị rất đầy đủ. Vợ chồng tôi đều có công việc ổn định, thu nhập khá nên tôi không ngần ngại biếu bố mẹ chồng 30 triệu đồng để ông bà tiêu Tết. Chồng tôi là con trai trưởng, tôi nghĩ việc biếu tiền phụng dưỡng bố mẹ cũng là trách nhiệm và niềm vui của mình. Nhìn mẹ chồng vui vẻ nhận phong bì, tôi cũng thấy lòng nhẹ nhõm và mãn nguyện. Tết năm ngoái thật ấm áp, mọi người quây quần, rộn rã tiếng cười.
Thế nhưng năm nay, mọi thứ không còn được như vậy. Chồng tôi vừa bị sa thải cách đây hai tháng do công ty cắt giảm nhân sự. Từ đó, kinh tế gia đình trở nên eo hẹp hơn. Chỉ còn mình tôi đi làm nuôi cả nhà, vừa lo tiền sinh hoạt, vừa dành dụm cho những khoản khác. Tết đến, tôi cân nhắc rất nhiều. Tôi bàn với chồng, thay vì biếu bố mẹ 30 triệu như năm ngoái, chúng tôi chỉ có thể biếu 10 triệu để còn đủ chi tiêu cho gia đình nhỏ. Chồng tôi đồng ý, bảo rằng bố mẹ chắc chắn sẽ hiểu vì hoàn cảnh của chúng tôi.
Nhưng tôi đã lầm.
Chiều 29 Tết, vợ chồng tôi về quê chồng để thăm ông bà và biếu tiền Tết như mọi năm. Khi nhận phong bì, mẹ chồng tôi không tỏ vẻ vui mừng như năm ngoái, mà chỉ liếc qua rồi cau mày. Tôi còn nhớ rõ ánh mắt của bà lúc ấy – vừa lạnh lùng, vừa có chút coi thường. Bà nói một câu mà đến giờ tôi vẫn không thể quên:
“Chỉ có ngần này thôi à? Năm ngoái thì rộng rãi lắm, năm nay làm ăn kiểu gì mà thụt lùi thế này?”
Tôi lúng túng, cố gắng giải thích: “Dạ, năm nay kinh tế nhà con hơi khó khăn, chồng con mới bị mất việc nên chỉ biếu bố mẹ được chừng này. Mong bố mẹ thông cảm ạ.”

Nhưng mẹ chồng tôi chẳng thèm để tâm. Bà chỉ lườm tôi một cái cháy mặt rồi quay lưng bỏ đi, không nói thêm lời nào. Tôi đứng đó, vừa ngại vừa tủi thân. Chồng tôi thấy vậy cũng cúi đầu im lặng, không biết phải làm sao để xoa dịu không khí.
Những ngày ở nhà chồng thật nặng nề. Dù tôi cố gắng phụ giúp việc nhà, sắm sửa bánh trái, dọn dẹp, mẹ chồng vẫn luôn giữ thái độ lạnh nhạt, thậm chí còn buông vài câu bóng gió khiến tôi không khỏi chạnh lòng. Tết mà đáng lẽ mọi người phải vui vẻ bên nhau, vậy mà tôi chỉ muốn mau chóng trở về nhà mình để tránh bầu không khí ngột ngạt này.
Đến mùng 1 Tết, sự việc lên đến đỉnh điểm. Sáng sớm, khi cả nhà đang chuẩn bị bữa cơm đầu năm, mẹ chồng bất ngờ mang phong bì mà vợ chồng tôi biếu hôm trước ra, ném thẳng lên bàn và nói: “Cầm lấy mà giữ, nhà này không cần!”
Tôi sững sờ, không ngờ bà lại có hành động như vậy. Chồng tôi cũng bất ngờ, vội vàng đứng dậy nhặt phong bì lên, mở ra xem. Khi nhìn thấy số tiền bên trong, tôi bàng hoàng, cảm giác như ai đó tạt nước lạnh vào mặt mình.
Trong phong bì không còn 10 triệu như lúc đầu chúng tôi biếu, mà chỉ còn đúng… 200 nghìn đồng.
Tôi choáng váng đến mức không thốt nên lời. Chồng tôi cũng lặng đi vài giây, rồi quay sang hỏi mẹ: “Sao lại như thế này hả mẹ? Phong bì bọn con biếu mẹ có 10 triệu, sao giờ chỉ còn 200 nghìn?”
Mẹ chồng tôi thản nhiên đáp: “Tôi trả lại đấy! Nhà tôi đâu cần mấy đồng bạc lẻ này. Các anh chị làm ăn thế nào mà Tết nhất còn không lo nổi cho bố mẹ, thế thì giữ mà tiêu!”
Nghe những lời đó, tôi vừa tức vừa tủi. Tôi không hiểu tại sao bà lại làm vậy, dù chỉ là số tiền nhỏ hơn năm ngoái, nhưng đó là tất cả những gì chúng tôi có thể dành dụm được trong lúc khó khăn. Tôi chỉ muốn bà hiểu, đó không chỉ là tiền, mà còn là tấm lòng của vợ chồng tôi.
Tôi cố kìm nước mắt, nhưng không chịu nổi nữa. Tôi đứng lên, giọng run run: “Con biết năm nay không được như năm ngoái, nhưng thật lòng con không nghĩ mẹ lại coi thường như vậy. Con không muốn nói nhiều, nhưng bọn con cũng có gia đình nhỏ, có những khó khăn riêng. Vậy mà mẹ… mẹ đối xử như thế này thì thật sự con rất buồn.”
Mẹ chồng tôi không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng rời đi. Bầu không khí trong nhà căng thẳng đến nghẹt thở. Tôi xin phép chồng, dọn đồ và đưa con về nhà mẹ đẻ ngay trong ngày hôm đó. Tôi không muốn phải chịu thêm sự lạnh nhạt hay những lời nói cay nghiệt nữa.
Những ngày sau Tết, mẹ chồng không liên lạc với tôi hay chồng tôi. Dù chồng tôi đã nhiều lần cố gắng gọi điện xin lỗi và giải thích, bà cũng không nghe máy. Tôi không biết rồi mối quan hệ này sẽ đi đến đâu, nhưng tôi tự nhủ với lòng rằng mình đã làm hết sức. Dù có như thế nào, tôi cũng không hối hận vì đã cố gắng hết mình để vun vén cho gia đình, dù điều đó không được trân trọng.
Tôi hiểu rằng, trong cuộc sống không phải lúc nào nỗ lực cũng được đền đáp. Có những người, dù bạn cố gắng thế nào, họ cũng không hiểu tấm lòng của bạn. Nhưng tôi vẫn sẽ sống thật lòng, bởi vì tôi tin rằng, chỉ cần gia đình nhỏ của tôi hạnh phúc và yêu thương nhau, đó mới là điều quan trọng nhất.


