Ông lão giàu có nhất làng, tên là ông Ba, dù đã 70 tuổi, tóc bạc phơ, lưng còng, nhưng vẫn quyết định lấy vợ lần thứ ba. Với gia sản đồ sộ, đất đai trải dài khắp làng, ông tự tin rằng mình vẫn là “món hời” trong mắt nhiều người. Để chọn vợ, ông tổ chức một buổi tiệc linh đình, mời cả làng đến dự, và đưa ra một yêu cầu kỳ lạ: các cô gái ứng tuyển phải còn “trong trắng”. Tin đồn về sự giàu có của ông lan xa, khiến không ít gia đình nghèo khó trong làng động lòng, hy vọng con gái mình sẽ đổi đời.
Ngày tuyển chọn diễn ra náo nhiệt như hội. Dù tuổi cao, ông Ba vẫn ngồi chễm chệ trên ghế bành, tay chống gậy, mắt đảo qua hai hàng dài các cô gái trẻ đứng xếp hàng trước sân nhà. Họ ăn mặc giản dị, ánh mắt vừa e dè vừa háo hức, trong khi cha mẹ họ đứng phía sau, thì thầm động viên. Ông lão quan sát kỹ lưỡng, lâu lâu lại gật gù, cười móm mém. Sau một ngày dài, ông Ba cuối cùng chọn được hai cô gái mà ông ưng ý nhất: cô Lan, 18 tuổi, dáng người mảnh mai, và cô Hoa, 20 tuổi, nổi tiếng xinh đẹp trong làng. Không muốn bỏ lỡ “cơ hội”, ông quyết định lấy cả hai làm vợ, bất chấp lời xì xào của dân làng.
Đêm tân hôn được chuẩn bị chu đáo. Nhà ông Ba sáng rực ánh đèn, mùi rượu thịt thơm lừng bay khắp xóm. Hai cô dâu được trang điểm lộng lẫy, mặc áo dài đỏ thắm, ngồi chờ trong hai căn phòng riêng biệt. Ông Ba, dù đã thấm mệt sau ngày dài, vẫn hào hứng khoác bộ áo gấm mới, chống gậy bước vào phòng cô Lan trước. Ông đẩy cửa, miệng nở nụ cười tự mãn, nhưng vừa bước vào, nụ cười ấy lập tức đông cứng.
Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, người ngồi trên giường không phải cô Lan, mà là… bà Hai – người vợ thứ hai của ông, người mà ông tưởng đã qua đời cách đây 5 năm trong một trận lũ lớn! Bà Hai ngồi đó, tóc dài xõa xuống, đôi mắt sắc lạnh nhìn ông chằm chằm. “Ông tưởng tôi chết rồi mà tha hồ cưới hỏi chứ gì?” – giọng bà trầm trầm vang lên, khiến ông Ba tá hỏa, chân run lẩy bẩy, gậy rơi xuống đất đánh “cạch”. Ông lùi lại, tim đập thình thịch, mồ hôi túa ra như tắm.
Chưa kịp hoàn hồn, ông Ba vội chạy sang phòng cô Hoa để tìm sự an ủi. Nhưng khi mở cửa, cảnh tượng còn kinh hoàng hơn: trên giường không phải cô Hoa, mà là bà Cả – người vợ đầu tiên của ông, người mà ông từng đuổi đi vì cho rằng bà không sinh được con. Bà Cả ngồi đó, tay cầm chiếc quạt nan, cười nhạt: “Ông nghĩ lấy thêm vợ là xong à? Tôi về đây để đòi lại những gì ông nợ tôi!”
Ông Ba hét lên một tiếng kinh hoàng, ngã nhào ra sàn, bất tỉnh nhân sự. Dân làng nghe tiếng ồn ào chạy đến, chỉ thấy hai cô dâu thật sự – Lan và Hoa – đang hoảng loạn đứng ngoài sân, còn ông Ba nằm sõng soài, miệng sùi bọt mép. Từ đó, không ai dám nhắc lại chuyện ông Ba lấy vợ nữa, mà chỉ thì thầm với nhau rằng, có lẽ gia sản của ông không đủ để mua được sự yên bình từ những oan hồn quá khứ.